Blog khám phá đó đây những sự kiện độc lạ

Khám phá khoa học, vũ trụ & Giải mã bí ẩn thế giới.

Một người dân hơn 80 tuổi ở trong làng nói: "Pháp sư Huệ Chiêu đã ở tại nơi này 60 năm, thế nhưng dung mạo của ông so với lúc trước không có gì khác biệt, thật thần kỳ! Không biết ông rốt cuộc bao nhiêu tuổi?"

Từ xưa đến nay, trường thọ là ước nguyện của con người, rất nhiều người đều khao khát trường sinh bất lão. Vậy rốt cuộc tuổi thọ của con người là bao nhiêu? Với sự phát triển tiến bộ của y dược, khoa học kỹ thuật, tuổi thọ của con người cũng được kéo dài, cơ cấu dân số thế giới đang già đi, giờ đây sống lâu trăm tuổi đã không phải là mộng tưởng. Vậy người trường thọ nhất là ai?

Sống hơn 290 tuổi? Câu chuyện ly kỳ về một vị cao tăng 

Người tu luyện thanh tĩnh vô vi, phẩm đức cao khiết, là những người trường thọ. (Nguồn ảnh: Pixabay)

Trong truyền thuyết văn hóa có một nhân vật đại biểu cho sự trường thọ, đó chính là Bành Tổ. Tương truyền, ông là huyền tôn của vua Chuyên Húc, đến những năm cuối triều Ân đã 760 tuổi, nhưng nhìn qua tuyệt không trông có vẻ già, vẫn là dáng vẻ người trẻ tuổi.

Bành Tổ không màng danh lợi, lấy đạo đức làm việc

Bành Tổ thời niên thiếu đã thích cuộc sống thanh tĩnh vô vi, phẩm đức cao khiết, không tranh danh trục lợi. Vua Ân nghe thanh danh của Bành Tổ bèn mời ông làm đại phu, nhưng ông thường lấy cớ có bệnh, không để ý tới chính sự. Bành Tổ có xe có ngựa, nhưng rất ít khi dùng, thường xuyên một thân một mình đi ra ngoài, không mang theo phí đi đường và khẩu phần lương thực, tôi tớ cũng không biết ông đi đến nơi nào, hơn mười ngày thậm chí mấy trăm ngày mới về nhà, khi trở về vẫn khỏe mạnh bình thường như cũ.

Khi nhà vua đến vấn an ông, thường không thông báo trước cho ông, bí mật lưu lại chút bảo vật thưởng cho ông rồi rời đi. Số bảo vật ban thưởng tích lũy có đến mấy vạn lạng vàng, Bành Tổ mặc dù đều tiếp nhận, nhưng đều chuyển đi để cứu tế người dân cùng khổ, tuyệt không lưu lại cho bản thân chút gì.

Bành Tổ là một người tu luyện, không màng danh lợi, thường xuyên tự kiểm điểm khuyết điểm trong lòng mình, chủ trương lấy đạo đức làm việc, tôn trọng quy luật tự nhiên khách quan, không bị mê hoặc bởi dục vọng và sắc đẹp. Sau khi Bành Tổ thành Tiên, mọi người đem những luận thuật của ông ghi chép lại, viết thành "Bành Tổ Kinh".

Sống hơn 290 tuổi? Câu chuyện ly kỳ về một vị cao tăng 

Bành Tổ là một người tu luyện, không màng danh lợi, thường xuyên tự kiểm điểm khuyết điểm trong lòng mình, chủ trương lấy đạo đức làm việc, tôn trọng quy luật tự nhiên khách quan, không bị mê hoặc bởi dục vọng và sắc đẹp. (Ảnh: Miền công cộng)

Huệ Chiêu tiên đoán cát hung, dung mạo không thay đổi

Ngoài Bành Tổ ra còn có một vị tăng nhân tương truyền sống hơn 290 tuổi, đó là pháp sư Huệ Chiêu, tuổi thọ của ông cũng là điều chúng ta theo không kịp.

Lại nói trong những năm Nguyên Hòa thời Đường Hiến Tông, ở chùa Khai Nguyên quận Vũ Lăng có một vị cao tăng có thể tiên đoán chuẩn xác cát hung phúc họa của con người, pháp hiệu là Huệ Chiêu (còn gọi là Huệ Chiếu).

Người này tính cách cô độc, tuổi già sức yếu, không thích giao tiếp với người khác, hàng ngày một mình ngồi thiền trong phòng, xung quanh không có ai làm bạn, khẩu phần ăn thường ngày chỉ dựa vào việc xin đồ ăn mọi người trong thôn. Một người dân hơn 80 tuổi trong làng nói: "Pháp sư Huệ Chiêu đã ở tại nơi này 60 năm, thế nhưng dung mạo của ông so với lúc trước không có gì khác biệt, thật thần kỳ! Không biết ông rốt cuộc bao nhiêu tuổi?"

Sống hơn 290 tuổi? Câu chuyện ly kỳ về một vị cao tăng 

"Pháp sư Huệ Chiêu đã ở tại nơi này 60 năm, thế nhưng dung mạo của ông so với lúc trước không có gì khác biệt, thật thần kỳ! Không biết ông rốt cuộc bao nhiêu tuổi?" (Ảnh: Pixabay)

Trần Quảng bất ngờ đến thăm Huệ Chiêu

Sau đó, có một người tên là Trần Quảng, được điều từ chức hiếu liêm đến Vũ Lăng làm quan. Trần Quảng rất yêu thích Phật giáo, vào một ngày nọ ông đến chùa miếu thăm viếng, đi thăm các tăng nhân trong chùa, cuối cùng đi vào gian phòng của pháp sư Huệ Chiêu. Huệ Chiêu vừa trông thấy Trần Quảng, không kìm được tâm tình của mình, vừa kinh ngạc vừa vui mừng hỏi thăm: "Trần quân vì sao muộn như vậy mới đến?".

Trần Quảng vô cùng kinh ngạc, bởi vì bản thân ông và Huệ Chiêu vốn không quen biết, không hiểu vì sao có câu hỏi này? Ông bèn hỏi Huệ Chiêu: "Ta cùng pháp sư vốn không quen biết, ngài vì sao kinh ngạc bảo ta tới muộn?". 

Huệ chiêu khẽ thở dài một hơi rồi nói: "Chuyện này cũng không phải là trong chốc lát có thể nói rõ, cần thời gian một buổi tối mới có thể nói rõ".

Lẩn tránh trong rừng, tăng nhân chỉ điểm

XEM THÊM:  Các hiện tượng siêu nhiên, thần bí trong lịch sử là có thật?

Ngày hôm sau, Trần Quảng lại đi tới chỗ Huệ Chiêu để thỉnh giáo. Huệ Chiêu kể liền một mạch: 

"Ta là huyền tôn (cháu 4 đời) của Tống Hiếu Vũ Đế, người Bành Thành, con cháu họ Lưu. Ông cố là Dương vương Lưu Hưu Nghiệp, ông nội là Lưu Sĩ Hoằng. Tổ tiên nổi tiếng có tài văn chương, lại quen biết với Cánh Lăng Vương nước Nam Tề Tử Lương, lúc ấy Tử Lương chiêu mộ hiền tuấn văn học, đám tiền bối đều tham dự. Về sau lại làm quan hai triều Tề Lương, làm huyện lệnh ở Hội Kê.

Ta sinh ra vào tháng 5 năm Phổ Thông thứ 7 triều Lương (năm 526), 30 tuổi bắt đầu làm quan ở Nam Trần, thời Trần Tuyên Đế ta nhận chức quan nhỏ, không mấy người biết đến. Ta cùng với Thẩm Ngạn Văn người Ngô Hưng thường cùng nhau uống rượu ngâm thơ, lui tới mật thiết. Về sau Trường Sa Vương Trần Thúc Kiên và Thủy Hưng Vương Trần Thúc Lăng đều chiêu mộ tân khách, thanh thế to lớn, cậy quyền uy tranh đấu, có tâm bất bình lẫn nhau. Ta và Thẩm Ngạn Văn đều là môn hạ dưới trướng Trường Sa Vương, về sau khi Thủy Hưng Vương Trần Thúc Lăng bị giết, chúng ta lo lắng Trường Sa Vương trong tranh đấu cũng không thể may mắn thoát khỏi, sẽ ảnh hưởng đến chúng ta, thế là cùng nhau chạy trốn.

Sống hơn 290 tuổi? Câu chuyện ly kỳ về một vị cao tăng 

Ảnh: Miền công cộng

Hồi tưởng lại, đó quả thực là những tháng ngày gian khổ! Hai người chúng ta trốn ở trong núi rừng, dựa vào hạt dẻ để lót dạ, mặc một bộ áo mỏng manh, cho dù Xuân Hạ Thu Đông, đều không có quần áo khác để thay đổi. Có một ngày, một vị lão tăng tới chỗ chúng ta ở và nói với ta: "Cốt tướng của ngươi hết sức kỳ lạ, không giống bình thường, ngươi sẽ không nhiễm bệnh".

Thẩm Ngạn Văn nghe xong, biết ông ta là người phi thường, vội vàng hướng đến thi lễ, xin thuốc, lão tăng lại nói: "Con người đều có mệnh, trong mệnh của ngươi tuổi thọ không dài như Lưu quân. Không có cách gì! Coi như ngươi ăn thuốc của ta, cũng không làm nên chuyện gì!". 

Nói xong bèn cáo từ, trước khi đi lại nói với ta: "Trần tục lấy danh lợi để tranh giành, kết quả là công dã tràng, lại có thể được cái gì đâu?"…… 

Ta vô cùng kính nể ông ấy, 15 năm sau đều không màng thế sự".

Vương triều Trần đã bị diệt, Trường Sa Vương khóc thảm

"Về sau ta và Thẩm Ngạn Văn cùng nhau đến Kiến Nghiệp, khi đó Vương triều Trần đã diệt vong. Lâu đài thành quách quạnh quẽ, khóm bụi gai sinh, cung Cảnh Dương đã thành phế tích, giăng đầy mạng nhện, ngoại trừ phòng trống bên ngoài, y quan, văn vật… đều không còn sót lại chút gì, một mảnh thê lương. Trên đường ngẫu nhiên gặp người bạn cũ, khóc lóc nói rằng: "Trần Hậu Chủ xa hoa dâm đãng, cuối cùng cũng bị Tùy Văn Đế tiêu diệt, thật đáng buồn!". Ta bi thương đến cực điểm, không thể tự kiềm chế.

Ta lại hỏi thăm tung tích chư vương, Trần Hậu Chủ và Trần thị, biết được bọn họ đều đến thành Trường An, liền cùng Thẩm Ngạn Văn xách túi, đi ăn xin dọc đường, vô cùng khổ cực. Cuối cùng đi đến Quan Trung, bởi vì ta trước kia là người của Trường Sa vương, ông ấy đối với ta có có ân nghĩa, cho nên khi ta nghe nói ông ấy di chuyển đến Qua Châu, bèn tiếp tục lên đường, đến nơi đó đi bái kiến ông ấy.

XEM THÊM:  Tại sao tử tù cổ đại được cho ăn một miếng thịt sống bốc mùi trước khi hành hình

Sống hơn 290 tuổi? Câu chuyện ly kỳ về một vị cao tăng 

Ảnh: Miền công cộng

Trường Sa Vương từ nhỏ sống trong sung sướng xa hoa, lại bởi vì rất sớm đã phong làm vương gia mà hiển quý, bây giờ phải lưu vong, vẫn không thể tự mình kiếm sống. Lúc đó ông ấy đang uống rượu cùng với Thẩm phi, nhìn thấy ta và Thẩm Ngạn Văn quỳ trước mặt, Trường Sa Vương khóc rống hồi lâu, sau đó vô cùng cảm khái nói với ta: “Trong vòng một ngày gia quốc tiêu vong, cốt nhục ly tán, hẳn là Thiên ý?”. Về sau ta lưu tại Qua Châu ở mấy năm, mấy năm về sau Trường Sa Vương chết, Thẩm Ngạn Văn cũng đã chết. Ta liền cắt tóc làm tăng, ẩn cư trong Phật tự trên núi Cối Kê hai mươi năm".

Trần Quảng lập chí hướng phật, Huệ Chiêu không biết tung tích

"Lúc đó, ta đã 100 tuổi, mặc dù dung mạo đã khô héo hao gầy, nhưng thân cường thể kiện, vẫn còn giống như tráng niên, có thể ngày đi trăm dặm, bèn cùng một vị tăng nhân cùng nhau đi đến Trường An. Lúc ấy là vào những năm Vũ Đức triều Đường, từ đó về sau, ta có khi ở tại kinh đô Lạc Dương, hoặc vân du ở hai bên bờ Trường Giang, hoặc lang thang giữa các nơi ở Tam Thục Ngũ Lĩnh, tung hoành thiên hạ, không có nơi nào ta không đến.

Hiện tại ta đã 290 tuổi, đã kinh qua rất nhiều phen giá lạnh nóng bức, cũng chưa hề bị một trận ốm nhẹ nào. Những năm Trinh Nguyên cuối, ta ở chùa này đã từng mộng thấy một vị khách tướng mạo đường đường, áo mũ chỉnh tề tới thăm, cẩn thận nhìn lên, thì ra chính là Trường Sa Vương. Ta mời ông ấy ngồi, nhắc đến chuyện cũ, Trường Sa Vương lộ rõ dáng vẻ thương cảm, phảng phất giống như lúc ông ấy còn sống, nói với ta: “Mười năm sau, cháu đời thứ 6 của ta là Trần Quảng sẽ tới quận này làm quan, xin pháp sư nhất định phải nhớ kỹ chuyện này”.

Ta hỏi thăm ông ấy: “Vương gia hiện tại làm gì?”. Ông ấy đáp: “Ta làm quan dưới Âm phủ, chức quan rất cao”. Sau đó ông ấy nhịn không được khóc ồ lên: “Pháp sư đến nay vẫn khoẻ mạnh, mà ta đã là đời thứ 6, thật là bi thương!”. Sau khi tỉnh mộng, ta bèn ghi lại tên của ngươi, đặt ở trong rương kinh thư, để tránh lãng quên.

Ta gặp lại Trường Sa Vương trong mộng, đến năm ngoái đã ròng rã qua 10 năm, cũng không thấy tung tích của ngươi, ta liền nghe ngóng tên của ngươi với mọi người trong quận, nhưng đều không có tin tức. Mãi cho đến hôm qua, ta đi ăn xin trong thôn, gặp phải một vị quan lại, liền hướng đến hỏi thăm, rốt cuộc thăm dò được ngươi đã đến. Khi ngươi đến chỗ ta, nhìn tướng mạo của ngươi rất giống Trường Sa Vương, nhưng là đã 11 năm trôi qua, cho nên kinh ngạc ngươi tới muộn".

Trong lòng Huệ Chiêu trăm mối cảm xúc ngổn ngang, sau khi nói xong thì nước mắt tuôn đầy mặt. Ông lấy từ trong rương kinh thư tờ giấy ghi lại tính danh Trần Quảng cho Trần Quảng nhìn. Sau đó Trần Quảng liên tục thi lễ cúng bái, lập chí hướng Phật, nguyện làm đệ tử của Huệ Chiêu. Huệ Chiêu nói: "Ngươi đi về trước đi! Ngày mai lại đến". 

Ngày hôm sau, Trần Quảng lại đi tới chỗ ở của Huệ Chiêu, thế nhưng là Huệ Chiêu đã rời đi, không biết tung tích, khi ấy là năm Nguyên Hòa thứ 11.

Đối chiếu lịch sử Nam Lương, Huệ Chiêu sinh năm Phổ Thông thứ 7 triều Lương (năm Bính Ngọ), đến năm Nguyên Hòa thứ 10 đời Đường Hiến Tông là năm Ất Mùi, tổng cộng 290 năm. Lại dùng lịch sử hai triều Nam Lương, Nam Trần để thẩm tra đối chiếu nội dung mà Huệ Chiêu nói tới, có rất nhiều chỗ tương đồng, cùng với số tuổi của mình mà Huệ Chiêu nói tới, quả nhiên là trùng hợp.

Nguồn: NTDVN/VisionTimes

Khám phá khoa học đó đây

FREE
VIEW