Bí mật: Công năng “dịch chuyển vật thể bằng ý nghĩ” của các lạt ma Tây Tạng

Công năng ban vận là có thật? Trong lịch sử đều có ghi chép cụ thể, người cổ xưa có thể nâng khối đá nặng đến 300 tấn. Bí ẩn đằng sau sự việc này là gì?

Bí mật: Công năng “dịch chuyển vật thể bằng ý nghĩ” của các lạt ma Tây Tạng

Nhiều nhà sư trên dãy Himalaya có các công năng đặc dị khác nhau. (Ảnh: Pxhere)

Năm 1939, một bác sĩ Thuỵ Điển đã tận mắt chứng kiến các lạt ma Tây Tạng dựa vào tấu nhạc và niệm kinh mà nâng được khối đá nặng hàng tấn lên không trung, rồi đặt gọn khối đá vào chỗ xây dựng. Bí ẩn đằng sau sự việc này là gì?

Học giả, chuyên gia phân tích các vấn đề xã hội Văn Chiêu đã dựa vào những chứng cứ xác thực, giải thích vấn đề này rằng việc các tăng nhân Tây Tạng làm được như vậy là dựa vào ít nhất hai loại sóng là sóng âm và sóng điện não để kích hoạt và sử dụng năng lượng điểm không.

Nói về công năng ban vận, thì thực ra, trong lịch sử đều có ghi chép cụ thể, người cổ xưa có thể nâng khối đá nặng đến 300 tấn, nếu tìm ra bí mật của họ, chúng ta có thể khám phá ra nguyên lý chế tạo động cơ vĩnh cửu.

Một nhóm tăng nhân Tây Tạng dựa vào tụng kinh để di chuyển khối đá lớn
Năm 1939, một bác sĩ người Thuỵ Điển đồng thời là tiến sĩ Đại học Oxford tên Jarre đã thấy một cảnh tượng khiến anh kinh ngạc không nói nên lời.

Một hôm tăng lữ đưa Jarre đến một đồi cỏ ngay vách núi cao chót vót, vốn dĩ những tăng nhân cần phải xây dựng một bức tường đá cao… 250m trên mặt phẳng đó. Cảnh tượng tiếp theo khiến Jarre đến cuối đời vẫn không quên.

Bác sĩ Jarre khi đó thấy hai con bò Tây Tạng kéo một khối đá lớn – cao 1m dài 1,5m, so với các khối đá ở kim tự tháp Ai Cập thì không khác là mấy. Phía trước khối đá có 6 kèn dài Tây Tạng và 13 cái trống. Trống lớn so với phiến đá thì kích thước không khác mấy, còn trống nhỏ thì bằng 1/5 khối đá. Tất cả mặt trống đều làm bằng sắt. Dùi trống cũng làm bằng sắt. Những nhạc khí này đều được treo cố định trên một giá đỡ, xếp thành hình 1/4 cung tròn.

Khoảng 200 tăng nhân ở phía sau các nhạc khí này, họ xếp thành hàng, mỗi hàng từ 8 đến 10 người. Sau đó các tăng nhân bắt đầu thổi kèn đánh trống. Các nhạc cụ phát ra âm thanh đinh tai nhức óc. Lúc này tất cả các tăng nhân bắt đầu tụng niệm kinh văn, hơn nữa tốc độ càng ngày càng nhanh.

Trong 4 phút đầu không có gì xảy ra cả, nhưng cùng với tiếng trống và tốc độ tụng kinh càng ngày càng nhanh, phiến đá bắt đầu lắc lư dao động. Đột nhiên phiến đá tăng tốc vọt lên không trung, trôi nổi bồng bềnh. 3 phút sau, nó hạ xuống chỗ nền cần xây dựng trên vách núi.

Bác sĩ Jarre cũng không thể tin vào những gì mình thấy. Câu chuyện này nghe thật là huyền hoặc ly kỳ, và nó cũng được ghi lại trong một cuốn sách tên ‘Ai tạo ra vũ trụ này? Điều tra hiện trường’, tác giả là David Wilcock.

Câu chuyện về di chuyển các khối đá lớn cách mặt đất
Puma Punku – Cổng sư tử châu Mỹ

Bí mật: Công năng

Vào thế kỷ XVI, một nhà lịch sử học người Tây Ban Nha đã đến vùng núi Andes ở Nam Mỹ. Ông thấy đâu đâu cũng là di tích kiến trúc làm bằng đá lớn. Điều này khiến ông vô cùng kinh ngạc. Từng phiến từng phiến đá lớn rải rác trên những cánh đồng hoang vu. Mỗi phiến đá ước chừng nặng trên vài tấn, có phiến nặng trên 300 tấn. Nhà lịch sử học này hỏi người dân bản địa: ‘Đây là thứ gì?’. Họ trả lời: ‘Đây gọi là Puma Punku, ý nghĩa là Cổng sư tử châu Mỹ’.

Sau đó nhà lịch sử học lại hỏi: ‘Kiến trúc này là do người Inca các người tạo ra đúng không?’.

Người dân bản địa khi đó cười ha ha nói: ‘Làm sao có thể chứ?!’.

Họ nói một cách thần bí: ‘Kỳ thực trước khi người Inca chúng tôi đến đây, kiến trúc này đã tồn tại ở đây rồi, nó là do một dân tộc thần bí kiến tạo nên. Chủng tộc thần bí này có kỹ thuật tiên tiến hơn nhân loại. Họ chỉ cần niệm chú ngữ thần chú thì những khối đá lớn đối với họ mà nói là như không có trọng lượng, rất nhanh là xây xong rồi’.

Nhưng các nhà khảo cổ học đương nhiên không để tâm truyền thuyết nhân gian này. Họ bắt đầu giám định, sau đó công bố rằng đó là di tích kiến trúc có từ thế kỷ thứ 4 đến thế kỷ thứ 5. Nhưng điều các chuyên gia không có cách nào trả lời được đó là: Puma Punku ở trên cao nguyên sa mạc thuộc dãy Andes, nơi này cách mặt nước biển hơn 4.000 m, thế thì những phiến đá nặng vài tấn, thậm chí trên cả trăm tấn – đã được vận chuyển lên đỉnh núi như thế nào đây? Hơn nữa xung quanh Puma Punku không có bất cứ mỏ đá nào, thế thì những khối đá kia chỉ có thể được vận chuyển từ nơi khác tới.

XEM THÊM:  Thực hư về khả năng nhìn xuyên không gian

Với điều kiện vận chuyển hiện nay, muốn vận chuyển khối đá nặng như vậy, xác thực là vô cùng khó khăn, huống chi là người Inca cổ đại.

Có một câu chuyện rất đáng để lật lại. Đây là câu chuyện mà người Inca giải thích về di tích những khối đá lớn:

Thủ đô đế quốc Inca là Cuzco, gần đó có một địa điểm quan trọng là Sacsayhuaman. Không biết chính xác di tích này tồn tại từ khi nào, nhưng toàn bộ di tích là được dùng những khối đá nặng mấy chục tấn đến trên trăm tấn để xếp lên. Từng có một vị quốc vương Inca muốn phục chế Sacsayhuaman. Ông trưng dụng hơn 20 nghìn người để thay nhau di chuyển một khối đá nặng hơn 100 tấn.

Đoạn đường từ bãi đá đến Sacsayhuaman phải vượt qua một ngọn núi cao. Lúc này sự cố đã xảy ra. Tại nơi dốc cao chót vót, phiến đá mất kiểm soát rồi lăn xuống sườn núi, đè chết 3.000 người. Quốc vương đành phải dừng công trình này.

Câu chuyện này nói rõ rằng người Inca không có đủ sức mạnh kỹ thuật ấy để xây dựng một thành lũy kiểu như Sacsayhuaman. Giới khảo cổ ngày nay cho rằng Puma Punku đã là đống hoang tàn từ 15 nghìn năm trước, cũng chính là nói, nó được người xưa xây dựng từ trước cả 15 nghìn năm. Càng kỳ lạ hơn nữa là người nguyên thuỷ làm thế nào mới có thể di chuyển những khối đá hàng mấy chục tấn đến một cao nguyên cách mặt biển cao đến vậy? Phải chăng họ từng sở hữu nền văn minh tiên tiến?

Và nếu những người này giống như những tăng nhân Tây Tạng mà chúng ta đề cập ở phần đầu, thế thì việc xây dựng được kiến trúc như Puma Punku sẽ không quá khó.

Đương nhiên điều này nghe có vẻ rất huyền hoặc, nhưng chúng ta từ một góc độ khác mà lý giải thì sự huyền ảo sẽ giảm đi khá nhiều.

Năng lượng điểm không trong chân không: Bí mật của động cơ vĩnh cửu
Các nhà khoa học đánh giá rằng, lý luận về năng lượng điểm không có giá trị rất lớn, mặc dù có thể vận dụng hay không thì chúng ta chưa thể bàn đến, nhưng trên lý luận thì có giá trị rất lớn.

Năm 1948, nhà vật lý học Hendrik Casimir đã chứng thực được sự tồn tại của năng lượng điểm không. Thế là hiệu ứng vật lý này được gọi là hiệu ứng Casimir. Ý nghĩa là gì? Nói một cách đơn giản chính là chân không không phải là không. Trong chân không, giữa hai tấm kim loại không mang điện. Do sự thăng giáng lượng tử, hai tấm kim loại ấy vẫn phát sinh lực hấp dẫn. Nhưng hiệu ứng này chỉ có ở hai vật thể với cự ly rất gần, ở cấp độ nanomet mới có thể trắc định được.

Năng lượng điểm không này nơi nào cũng có, chúng ta thường dùng chân không để đóng gói, trong đó cũng có chủng năng lượng này.

Đương nhiên mọi người nghĩ, trong chân không đã là có năng lượng phong phú như thế, lại là năng lượng bất tận, dùng mãi không hết, vậy thì tại sao không lấy ra sử dụng? Đó là bởi vì ý tưởng tuy phong phú nhưng thực tế lại rất hạn chế.

Xác thực là có người muốn dùng năng lượng điểm không để chế tạo động cơ vĩnh cửu, tự vận động vĩnh viễn.

Cơ quan hàng không vũ trụ Mỹ NASA đã từng có một ý tưởng hiện thực hơn. Họ muốn lấy năng lượng điểm không từ trong chân không chuyển hoá thành lực đẩy, để cho động cơ tàu vũ trụ sử dụng nguồn năng lượng này, có thể bay xa hơn một chút.

Vào năm 2016, các nhà khoa học thuộc phòng thí nghiệm của NASA đã thảo luận vấn đề này. Thông thường mà nói, trong giới khoa học, nếu muốn xem xét một hạng mục kỹ thuật mới có thể thành công hay không, thì việc đầu tiên là xem có cơ sở lý luận để chống đỡ cho nó hay không.

Tin tốt là các nhà khoa học cho rằng dùng hiệu ứng Casimir để chế tạo động cơ đẩy plasma chân không là có thể làm được. Nói cụ thể hơn một chút, chính là lấy ‘trường điểm không’ làm thành một bức tường thấp, con người nhảy lên tường, rồi từ đó giậm nhảy, ngay lập tức có thể bay được một đoạn. Dự kiến trong thời gian 10 năm, trong 1 mét vuông mặt cắt động cơ – mỗi giây gia tốc được 0,1m.

XEM THÊM:  Sao chổi nặng 500.000 tỷ tấn lao về phía Trái đất

Nghe có vẻ hiệu quả gia tốc này không cao lắm, nhưng nếu thành công, tất cả năng lượng đều lấy được trong chân không, thì động cơ phi thuyền không cần mang theo nguồn năng lượng mà sử dụng nguồn năng lượng điểm không. Vậy thì ước mơ động cơ vĩnh cửu của con người có thể thực hiện được.

Cổ vật kỳ lạ
Một trường hợp khác mình chứng cho điều này là câu chuyện về giáo sư nổi tiếng Ernst Muldashev và những nhà khoa học hàng đầu thế giới đã dấn thân vào một hành trình kỳ lạ, phát hiện những điều chấn động từ dãy Himalaya. Trong quá trình này, họ đã từng đến khu bảo tháp Svaiambanat, Nepal, và thấy rằng tại đây có trưng bày một tượng đài có hình dáng kỳ lạ bằng đồng, trông giống như con tôm.

Bí mật: Công năng

Giáo sư Muldashev. (Ảnh: Wikipedia)

Giáo sư Muldashev được giới thiệu đến Kiram – người có nhiệm vụ trông giữ kho sách cổ Tây Tạng bằng tiếng Phạn và đã đọc rất nhiều văn bản Tây Tạng. Rồi anh ta bị đuổi việc vì đã đọc những văn bản mà không ai được phép đọc.

Kiram cho biết tượng đài kỳ lạ này là một cỗ máy của người xưa, được dùng cho mục đích… xây núi. Trong các bản văn Tây Tạng viết rằng cỗ máy này bay lên và tiện núi để tạo hình cho chúng.

Muldashev hỏi tiếp rằng máy này tiện núi như thế nào. Mắt Kiram sáng lên khi cho biết núi được tiện bởi năng lượng vi tế thoát ra tại vị trí các càng tiếp hợp. Và cỗ máy đó thực hiện điều mà con người đang nghĩ.

Muldashev hỏi tiếp rằng năng lượng nào đã khởi động cỗ máy đó. Kiram cho biết trong các văn bản viết rằng năng lượng ý nghĩ của con người, tức tâm năng, đã khởi động nó. Nhưng điều chính yếu không phải ở đó…

Bí mật: Công năng

Kiram bên cạnh cỗ máy bí mật để xây dựng các tượng đài của người xưa, được cho là đã được sử dụng cho việc xây dựng núi thiêng Kailash. (Nguồn: Muldashev)

Kiram cho biết điều quan trọng là phải biết câu thần chú để khởi động cỗ máy này. Không có câu chú cỗ máy sẽ bất động. Nhưng Mantra được truyền khẩu rất bí mật. Điều này phải chăng giống như việc niệm chú của các lạt ma Tây Tạng?

Lạt ma Tây Tạng đã điều động được ‘năng lượng điểm không’ vô xứ bất tại
Quay lại các tăng nhân Tây Tạng trong câu chuyện lúc đầu của chúng ta, liệu họ có đang nắm giữ những bí mật của nhân loại? Các lạt ma chỉ dựa vào niệm kinh và âm nhạc lại khiến khối đá bay lên không trung. Tuy không động tay không động chân, nhưng ít nhất ở đây họ có sử dụng hai loại sóng với tần số chấn động khác nhau. Một loại là sóng âm, một loại nữa là sóng điện não của các tăng nhân.

Họ không ngừng gia tăng tốc độ niệm kinh, tần số sóng âm khác cũng càng ngày càng dày, đột nhiên trường chấn động này khiến khối đá bay lên không trung, hơn nữa được đặt chính xác vào công trình. Đây chính là miêu tả từ một góc độ khác của loại hiện tượng kỳ dị này.

Hiện tượng này trong giới vật lý thật khó mà giải thích, bởi vì nâng hạ phiến đá phải cần máy móc mới có thể làm được, đây là công việc của cần cẩu. Vậy mà những tăng nhân dựa vào tấu nhạc niệm kinh làm sao có thể khởi tác dụng của cần cẩu đây? Điều duy nhất có thể nghĩ đến là họ điều động năng lượng khác, chính là năng lượng điểm không vô xứ bất tại. Đây chính là giải thích hợp lý cho câu chuyện này.

Còn như việc họ vì sao thông qua tấu nhạc và niệm kinh mà có thể điều động chủng năng lượng này, hay quá trình cụ thể phát sinh như thế nào, thì phải mở rộng nghiên cứu nhiều hơn nữa mới có thể tìm ra được điều huyền diệu ở trong đó.

Công năng siêu thường là có thật? Trên thế giới đã từng ghi nhận nhiều trường hợp những người sở hữu siêu năng lực, mà con người bình thường không cách nào đạt tới được. Những siêu năng lực này về bản chất là khác với ảo thuật, bởi đây không chỉ đơn thuần là mẹo đánh lừa thị giác hay tâm trí, mà chúng vượt xa khả năng giải thích của các định luật vật lý thông thường, thậm chí đi ngược lại chúng.

Những điều trên mặc dù chúng ta chưa thể hoàn toàn lý giải, nhưng cũng đã đem lại những khám phá thú vị cho nhân loại.

Nguồn: NTDVN

BẠN NÊN XEM

TIN MỚI NHẤT